Đoàn Dự ghi chép
Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016
Rượu và Em ***** Tại sao bia tuyệt hơn phụ nữ ?
Rượu và Em
***** Tại sao bia tuyệt hơn phụ nữ ? *****
THƠ VUI
***** Tại sao bia tuyệt hơn phụ nữ ? *****
THƠ VUI
Ta sống mãi trong ngàn thương nỗi tiếc ...
Thuở tung hoành nâng cốc: gụ và em ...
Đẹp nghiêng thùng, sao nỡ chẳng làm quen,
Để cùng em, cụng ly say lúy túy ??? Dzô ... dzô ... dzô ...!
Ta uống gụ để quên đi những hình ảnh của Em, nhưng than ôi ! Khi say ta thấy Em đến những hai lần !!! Má ơi !!! Cứu con với!
Gụ và Em.
Đã rất nhiều lần tôi muốn bỏ rượu và bia, nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ.
Mỗi lần nhìn ly bia, tôi lại nghĩ về những người công nhân cực khổ đã làm ra nó. Họ đều có vợ con phải chăm sóc, con cái họ đều có những
giấc mơ phải thực hiện. Nếu tôi không uống, có thể họ sẽ mất việc và những giấc mơ của con họ sẽ mãi tan biến. Tôi không thể ích kỷ chỉ lo
cho sức khỏe của mình.Tôi uống để biến giấc mơ của rất nhiều người thành sự thật.Đừng vì lợi ích của mình mà làm ảnh hưởng đến những
người khác các bạn nhé.
Nào chúng ta hãy nâng ly! ... Dzô !!!!
Rượu và Em
***** Tại sao bia tuyệt hơn phụ nữ ? *****
Ta có thể uống bia bất cứ lúc nào, dù đêm hay ngày…
Bia luôn đợi trong tủ lạnh mỗi khi ta đi xem đá banh về muộn.
Bia sẽ không ghen, nếu như ta hôm nay ôm một ly bia này, mai ta ôm ly bia khác !.
Ta có thể vừa uống bia vừa hút thuốc, mà bia không hề cằn nhằn.
Lúc nào ta cũng có thể vớ ngay được một chai bia khi vào quán (hay hotel, bar).
Bia không bao giờ làm đau đầu, cằn nhằn vào ban đêm.
Có thể thản nhiên bóc nhãn bia chỗ đông người mà không bị ai để ý hết.
Có thể uống hơn một chai bia mỗi đêm, mà không cảm thấy mặc cảm tội lỗi gì cả.
Ta luôn là người đầu tiên uống chai bia của mình.
Bia không đòi hỏi sự bình đẳng giữa bia và đàn ông.
Ta có thể thưởng thức bia ở chỗ đông người.
Sau khi uống bia 3 tháng, nó chẳng bao giờ gọi điện thoại để báo rằng: nó sắp có một chai bia nhỏ.
Cho dù vỏ chai thế nào thì trông bia vẫn cứ ngon. Hơn nữa, bia không đòi hỏi thay đổi nhãn mác thường xuyên.
Đàn ông không bao giờ phải ngượng vì chai bia cầm trên tay trong buổi tiệc.
Sau khi làm một ngụm, ta không cần phải hứa điều gì với bia cả.
Có thể để tất cả 24 chai bia vào chung một hộp mà chẳng có chuyện xích mích hay ầm ĩ gì xảy ra.
Sau khi uống bia ta có thể thản nhiên ngáy o o.
Mỗi lần uống là một chai bia mới.
Nhưng Em Hởi .....:
*** Giai Nhân Và Men Rượu ***
Nếu em hỏi: “Giữa em và men rượu
Chọn bên nào cho trọn nghĩa hở anh?”
Thì em ơi, anh biết nói sao đành
Câu chọn lựa ngàn năm còn chưa đủ ...
Em là nắng hanh, rượu là mưa lũ
Không nắng mưa về, vũ trụ buồn tênh
Giữa cuộc đời này anh mãi lênh đênh
Mượn rượu để quên, còn em để nhớ ...
Trong ly rượu, thoáng thấy em rực rỡ
Ngồi bên em, nghe rượu thấm trong hồn
Mặt trời nào vì rượu mọc hoàng hôn
Hành tinh đó vì em mà quay ngược !
Rượu là gái nghìn đêm anh thao thức
Em là mồi anh uống rượu trăm năm
Quán trần gian, em dành chỗ anh nằm
Đêm thu vắng, rượu là trăng viễn xứ ...
Rượu là bút viết câu thơ tình tự
Em là đàn gieo khúc nhạc chơi vơi
Nhạc không thơ như điếu thuốc chưa mồi
Thơ không nhạc như mồi ngon chưa nóng ...
Ruợu là lửa đốt con tim cháy bỏng
Cho nồng nàn lên ánh mắt giai nhân
Em là đông mang hơi ấm thật gần
Cùng ngọn lửa hong vàng xuân cổ tích
Rượu là máu và em là da thịt
Hình hài này còn đó được bao lâu
Sống hồn nhiên như cây cỏ yêu nhau
Để được chết bên em và men ruợu ...
Đỗ Hồng Hồng
Đẹp nghiêng thùng, sao nỡ chẳng làm quen,
Để cùng em, cụng ly say lúy túy ??? Dzô ... dzô ... dzô ...!
Ta uống gụ để quên đi những hình ảnh của Em, nhưng than ôi ! Khi say ta thấy Em đến những hai lần !!! Má ơi !!! Cứu con với!
Gụ và Em.
Đã rất nhiều lần tôi muốn bỏ rượu và bia, nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ.
Mỗi lần nhìn ly bia, tôi lại nghĩ về những người công nhân cực khổ đã làm ra nó. Họ đều có vợ con phải chăm sóc, con cái họ đều có những
giấc mơ phải thực hiện. Nếu tôi không uống, có thể họ sẽ mất việc và những giấc mơ của con họ sẽ mãi tan biến. Tôi không thể ích kỷ chỉ lo
cho sức khỏe của mình.Tôi uống để biến giấc mơ của rất nhiều người thành sự thật.Đừng vì lợi ích của mình mà làm ảnh hưởng đến những
người khác các bạn nhé.
Nào chúng ta hãy nâng ly! ... Dzô !!!!
Rượu và Em
***** Tại sao bia tuyệt hơn phụ nữ ? *****
Ta có thể uống bia bất cứ lúc nào, dù đêm hay ngày…
Bia luôn đợi trong tủ lạnh mỗi khi ta đi xem đá banh về muộn.
Bia sẽ không ghen, nếu như ta hôm nay ôm một ly bia này, mai ta ôm ly bia khác !.
Ta có thể vừa uống bia vừa hút thuốc, mà bia không hề cằn nhằn.
Lúc nào ta cũng có thể vớ ngay được một chai bia khi vào quán (hay hotel, bar).
Bia không bao giờ làm đau đầu, cằn nhằn vào ban đêm.
Có thể thản nhiên bóc nhãn bia chỗ đông người mà không bị ai để ý hết.
Có thể uống hơn một chai bia mỗi đêm, mà không cảm thấy mặc cảm tội lỗi gì cả.
Ta luôn là người đầu tiên uống chai bia của mình.
Bia không đòi hỏi sự bình đẳng giữa bia và đàn ông.
Ta có thể thưởng thức bia ở chỗ đông người.
Sau khi uống bia 3 tháng, nó chẳng bao giờ gọi điện thoại để báo rằng: nó sắp có một chai bia nhỏ.
Cho dù vỏ chai thế nào thì trông bia vẫn cứ ngon. Hơn nữa, bia không đòi hỏi thay đổi nhãn mác thường xuyên.
Đàn ông không bao giờ phải ngượng vì chai bia cầm trên tay trong buổi tiệc.
Sau khi làm một ngụm, ta không cần phải hứa điều gì với bia cả.
Có thể để tất cả 24 chai bia vào chung một hộp mà chẳng có chuyện xích mích hay ầm ĩ gì xảy ra.
Sau khi uống bia ta có thể thản nhiên ngáy o o.
Mỗi lần uống là một chai bia mới.
Nhưng Em Hởi .....:
*** Giai Nhân Và Men Rượu ***
Nếu em hỏi: “Giữa em và men rượu
Chọn bên nào cho trọn nghĩa hở anh?”
Thì em ơi, anh biết nói sao đành
Câu chọn lựa ngàn năm còn chưa đủ ...
Em là nắng hanh, rượu là mưa lũ
Không nắng mưa về, vũ trụ buồn tênh
Giữa cuộc đời này anh mãi lênh đênh
Mượn rượu để quên, còn em để nhớ ...
Trong ly rượu, thoáng thấy em rực rỡ
Ngồi bên em, nghe rượu thấm trong hồn
Mặt trời nào vì rượu mọc hoàng hôn
Hành tinh đó vì em mà quay ngược !
Rượu là gái nghìn đêm anh thao thức
Em là mồi anh uống rượu trăm năm
Quán trần gian, em dành chỗ anh nằm
Đêm thu vắng, rượu là trăng viễn xứ ...
Rượu là bút viết câu thơ tình tự
Em là đàn gieo khúc nhạc chơi vơi
Nhạc không thơ như điếu thuốc chưa mồi
Thơ không nhạc như mồi ngon chưa nóng ...
Ruợu là lửa đốt con tim cháy bỏng
Cho nồng nàn lên ánh mắt giai nhân
Em là đông mang hơi ấm thật gần
Cùng ngọn lửa hong vàng xuân cổ tích
Rượu là máu và em là da thịt
Hình hài này còn đó được bao lâu
Sống hồn nhiên như cây cỏ yêu nhau
Để được chết bên em và men ruợu ...
Đỗ Hồng Hồng
Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2016
Hạnh phúc và tiền bạc
Hạnh phúc và tiền bạc
Posted on 01/20/2016
https://trangvhntnguoncoi.wordpress.com/2016/01/20/hanh-phuc-va-tien-bac/
Hạnh phúc và tiền bạc
by nguoncoi

Hạnh phúc và tiền bạc
THƯA QUÝ BẠN, nếu nói “Tiền bạc và hạnh phúc” có lẽ quý bạn sẽ bảo: “Biết rồi! Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi, chắc lại “Tiền bạc không làm nên hạnh phúc”, “Một mái nhà tranh hai trái tim vàng” chứ gì!…”. Không, Đoàn Dự tôi không nghĩ như vậy. Tôi thấy có những trường hợp người ta có hạnh phúc trong tay nhưng đánh mất hạnh phúc đó chỉ vì mải mê đi tìm tiền bạc, coi tiền bạc quan trọng nhất trên đời. Song cũng có trường hợp người ta ngồi trên tiền bạc mà hạnh phúc gia đình vẫn tan vỡ.
Sau đây là lời kể của một nữ độc giả “đánh mất hạnh phúc” gửi một tòa báo và trường hợp một “đại gia” có hàng ngàn tỷ đồng nhưng gia đình vẫn tan vỡ. Xin mời quý bạn xem xét…
Sau đây là lời kể của một nữ độc giả “đánh mất hạnh phúc” gửi một tòa báo và trường hợp một “đại gia” có hàng ngàn tỷ đồng nhưng gia đình vẫn tan vỡ. Xin mời quý bạn xem xét…
I.Tiền và con cái
Thuở yêu nhau, anh và tôi đều nghèo. Chúng tôi là sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố ăn học. Học xong đại học, hai đứa cố “bám trụ” ở thành phố để mong có cơ hội đổi đời. Cưới nhau khi cả hai chỉ có mấy bàn tay trắng, lương tháng ba cọc ba đồng. Vợ chồng tôi phải thuê một căn phòng chật hẹp 12 mét vuông để làm nơi sinh sống. Tôi làm về hành chính trong một công ty thời trang, ngoài 4 triệu đồng lương tháng cứng ngắc thì chẳng có khoản phụ trội nào khác. Còn chồng tôi làm nhân viên kinh doanh cho một công ty môi giới bất động sản. Thời buổi kinh tế khó khăn, đất đai ế ẩm khiến đồng lương của anh ngày càng eo hẹp. Hằng tháng, hai vợ chồng tằn tiện lắm mới đủ chi tiêu chứ chẳng dư dả được đồng nào.
Cuộc sống ban đầu ấy tuy thiếu thốn nhưng vô cùng đầm ấm và hạnh phúc. Rồi vật giá leo thang, thời buổi đi chợ như bị “móc túi”, tôi bỗng sinh thói hay cằn nhằn, so đo, tính toán. Thấy người ta làm giàu tôi đâm nóng ruột.Tôi bắt anh phải kiếm việc làm thêm để tăng thu nhập, tích lũy tiền. Nghe theo lời thúc ép của tôi, buổi tối anh xin bán hàng điện máy trong một trung tâm thương mại. Còn tôi, sau giờ tan sở tôi đi làm thu ngân viên cho một quán trà Trung Hoa. Cuộc sống tất bật khiến chúng tôi chỉ được gặp nhau sau 22 giờ đêm, sáng hôm sau lại mỗi người đi mỗi ngả.
Thuở yêu nhau, anh và tôi đều nghèo. Chúng tôi là sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố ăn học. Học xong đại học, hai đứa cố “bám trụ” ở thành phố để mong có cơ hội đổi đời. Cưới nhau khi cả hai chỉ có mấy bàn tay trắng, lương tháng ba cọc ba đồng. Vợ chồng tôi phải thuê một căn phòng chật hẹp 12 mét vuông để làm nơi sinh sống. Tôi làm về hành chính trong một công ty thời trang, ngoài 4 triệu đồng lương tháng cứng ngắc thì chẳng có khoản phụ trội nào khác. Còn chồng tôi làm nhân viên kinh doanh cho một công ty môi giới bất động sản. Thời buổi kinh tế khó khăn, đất đai ế ẩm khiến đồng lương của anh ngày càng eo hẹp. Hằng tháng, hai vợ chồng tằn tiện lắm mới đủ chi tiêu chứ chẳng dư dả được đồng nào.
Cuộc sống ban đầu ấy tuy thiếu thốn nhưng vô cùng đầm ấm và hạnh phúc. Rồi vật giá leo thang, thời buổi đi chợ như bị “móc túi”, tôi bỗng sinh thói hay cằn nhằn, so đo, tính toán. Thấy người ta làm giàu tôi đâm nóng ruột.Tôi bắt anh phải kiếm việc làm thêm để tăng thu nhập, tích lũy tiền. Nghe theo lời thúc ép của tôi, buổi tối anh xin bán hàng điện máy trong một trung tâm thương mại. Còn tôi, sau giờ tan sở tôi đi làm thu ngân viên cho một quán trà Trung Hoa. Cuộc sống tất bật khiến chúng tôi chỉ được gặp nhau sau 22 giờ đêm, sáng hôm sau lại mỗi người đi mỗi ngả.
Những lúc “gần gũi” nhau, chồng tôi rủ rỉ: “Hai vợ chồng mình cố gắng đi làm hai năm, dành dụm tiền rồi sinh con em nhé. Anh muốn có con rồi”. Nghe chồng nói thế, tôi phản bác lại: “Anh định ở căn nhà thuê này đến bao giờ nữa? Em không muốn vướng bận con cái vội. Vợ chồng mình để dành tiền mua căn nhà nho nhỏ trước đã. Có an cư thì mới lạc nghiệp”. Qủa thật, nhìn mấy đứa bạn, đứa có chồng thu nhập cao, đứa lấy chồng Hà Nội, có sẵn nhà để ở, tôi ghen tị vô cùng. Trong khi hằng tháng tôi phải lo lắng, xoay sở để trả tiền thuê nhà, tiền điện tiền nước… thì họ chỉ việc ăn ngon mặc đẹp và suy nghĩ xem nên mua đồ nội thất nào về trăng trí cho nhà cửa mà thôi.
Chưa muốn có con nên tôi thường dùng thuốc tránh thai. Nhưng do công việc bận rộn nên không ít lần vợ chồng gần gũi nhau tôi lại quên bẵng việc phòng tránh. Hậu quả là ba lần tôi phải đi nạo thai. Lần đầu dính bầu tôi thành thật nói với chồng. Anh năn nỉ tôi giữ lại để sinh nhưng tôi cương quyết bảo bỏ. Anh đành chiều theo tôi nhưng buồn bã mất cả tháng trời. Hai lần sau, tôi lén đi phá thai, không cho chồng biết vì nếu biết anh lại bắt tôi giữ để sinh.
Sau bốn năm lao động cật lực, vay mượn thêm bạn bè, họ hàng, cuối cùng chúng tôi cũng mua được một căn nhà nho nhỏ ở bên Gia Lâm. Đi lại hơi xa một chút nhưng dù gì cũng là nhà mình, vợ chồng tôi không còn phải sống cảnh thuê mướn, nay chuyển nhà, mai chuyển đồ nữa. Có được số vốn này cũng một phần là do chồng tôi trúng mối khi môi giới thành công nhiều khu đất cho khách trong từng ấy năm.
Mua được căn nhà như ý, chồng tôl giục giã sinh con vì bố mẹ hal bên đều vô cùng sốt ruột. Tôi bắt đầu “thả ga”, không còn dùng biện pháp tránh thai nữa, nhưng liên tiếp nửa năm không thấy có tin vui. Sốt ruột, tôi đến bệnh viện phụ sản khám và làm hết các xét nghiệm, thăm dò, thì nhận đươc kết quả là mình bị rối loạn nội tiết tố dẫn đến khóng thể thụ thai. Bác sĩ giải thích là do tôi đã từng phá thai nhiều lần nên các nội tiết tố trong cơ thể bị rối loạn không thể tạo môi trường thích hợp cho trứng phát triển, vì vậy khả năng có con của tôi rất thấp, tôi có nguy cơ vô sinh.
Mua được căn nhà như ý, chồng tôl giục giã sinh con vì bố mẹ hal bên đều vô cùng sốt ruột. Tôi bắt đầu “thả ga”, không còn dùng biện pháp tránh thai nữa, nhưng liên tiếp nửa năm không thấy có tin vui. Sốt ruột, tôi đến bệnh viện phụ sản khám và làm hết các xét nghiệm, thăm dò, thì nhận đươc kết quả là mình bị rối loạn nội tiết tố dẫn đến khóng thể thụ thai. Bác sĩ giải thích là do tôi đã từng phá thai nhiều lần nên các nội tiết tố trong cơ thể bị rối loạn không thể tạo môi trường thích hợp cho trứng phát triển, vì vậy khả năng có con của tôi rất thấp, tôi có nguy cơ vô sinh.
Chồng tôi quá sức bất ngờ khi biết chuyện này. Từ hôm biết kết quả xét nghiệm của vợ, anh như người bị trầm cảm, sống lặng lẽ, ít nói ít cười. Tình cảm vợ chồng cũng vì thế mà nhạt nhẽo hơn, không còn mặn nồng như trước. Thời gian anh ở nhà cứ ít dần. Thay vào đó, anh lao vào công việc như để đốt cháy nỗi buồn và sức lực của mình.
Kinh tế gia đình tôi ngày càng khá giả. Thậm chí chúng tôi còn mua thêm được một khu đất làm “của để dành”. Các đồ đạc, tiện nghi trong nhà được sắm sửa đầy đủ chẳng thiếu thứ gì. Ngoài ra, hai vợ chồng còn dành dụm được một số vốn kha khá trong ngân hàng. Thế nhưng, tình cảm của anh dành cho tôi thì đã thay đổi.
Một ngày sau 6 năm bắt đầu cuộc sống vợ chồng, anh về nhà chìa trước mặt tôi tờ đơn ly dị. Anh bảo anh sắp có con với một người đàn bà khác. Anh mong tôi chấp nhận ly dị để đứa con sắp chào đời của anh được danh chính ngôn thuận. Đổi lại, tôi có thể giữ căn nhà này cùng toàn bộ số tiền tiết kiệm trong ngân hàng, anh chỉ cần mảnh đất còn lại.
Khi ấy, tôi đã giận sôi lên. Tôi gào thét, mắng chửi anh là đồ thay lòng đổi dạ, dối trá, vô đạo đức. Anh ngồi chịu trận trước cơn cuồng nộ của tôi, sau đó chỉ nói một câu cay đắng trước khi dứt áo ra đi: “Tại con người em quá tham lam, coi tiền là trên hết. Nhưng em phải hiểu rằng tiền không tạo nên một gia đình hạnh phúc, không tạo ra được những đứa con”.
Nghe anh nói tôi thấy bàng hoàng. Trong ngần ấy năm chung sống với nhau, tôi đã nghe chồng nói câu này nhiều lần nhưng sao đến tận bây giờ tôi mới cảm nhận được ý nghĩa sâu cay của nó.
Ngồi viết những dòng tâm sự này mà nước mắt tôi cứ tuôn trào.Tại sao đến tận bây giờ tôi mới nhận ra rằng hạnh phúc gia đình là thứ quý giá nhất mà bao nhiêu tiền cũng không mua được. Giờ đây tôi đã có nhiều tiền như mình mong muốn nhưng lại mất tất cả: chồng, con, hạnh phúc gia đình. Nếu có thể được, tôi sẵn sàng quay trở cái thời nghèo nàn khốn khó nhưng ngập tràn hạnh phúc.Tôi có thể làm được không?
Thu Ba (Hà Nội)
Nghe anh nói tôi thấy bàng hoàng. Trong ngần ấy năm chung sống với nhau, tôi đã nghe chồng nói câu này nhiều lần nhưng sao đến tận bây giờ tôi mới cảm nhận được ý nghĩa sâu cay của nó.
Ngồi viết những dòng tâm sự này mà nước mắt tôi cứ tuôn trào.Tại sao đến tận bây giờ tôi mới nhận ra rằng hạnh phúc gia đình là thứ quý giá nhất mà bao nhiêu tiền cũng không mua được. Giờ đây tôi đã có nhiều tiền như mình mong muốn nhưng lại mất tất cả: chồng, con, hạnh phúc gia đình. Nếu có thể được, tôi sẵn sàng quay trở cái thời nghèo nàn khốn khó nhưng ngập tràn hạnh phúc.Tôi có thể làm được không?
Thu Ba (Hà Nội)
II. Gia đình, 4 con – 2 trai 2 gái – và 2.000 tỷ đồng.
Cà phê Trung Nguyên là một doanh nghiệp rất nổi tiếng tại Việt Nam. Cuối tháng 9 – 2015, dư luận trong nước xôn xao về tin đồn hai vợ chồng vị “đại gia”, chủ của Tập đoàn cà phê này – ông Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo – tan vỡ và đã nộp đơn ly dị. Đến nay, không chỉ ly dị, cặp vợ chồng tài năng và giàu có này còn đối đầu nhau trong “cuộc chiến” về quyền lực và tranh chấp khối tài sản hơn 2 ngàn tỷ tức khoảng 100 triệu đô la.
Cậu sinh viên nghèo và cô tiểu thư khuê các
Đặng Lê Nguyên Vũ sinh năm 1971 tại huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hoà, trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1979, gia đình cậu chuyển đến sinh sống ở huyện miền núi Mơ-drắc (M’drak) tỉnh Đắk Lắk. Năm 1981, cha cậu bị bệnh nặng, gia cảnh sa sút.
Cà phê Trung Nguyên là một doanh nghiệp rất nổi tiếng tại Việt Nam. Cuối tháng 9 – 2015, dư luận trong nước xôn xao về tin đồn hai vợ chồng vị “đại gia”, chủ của Tập đoàn cà phê này – ông Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo – tan vỡ và đã nộp đơn ly dị. Đến nay, không chỉ ly dị, cặp vợ chồng tài năng và giàu có này còn đối đầu nhau trong “cuộc chiến” về quyền lực và tranh chấp khối tài sản hơn 2 ngàn tỷ tức khoảng 100 triệu đô la.
Cậu sinh viên nghèo và cô tiểu thư khuê các
Đặng Lê Nguyên Vũ sinh năm 1971 tại huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hoà, trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1979, gia đình cậu chuyển đến sinh sống ở huyện miền núi Mơ-drắc (M’drak) tỉnh Đắk Lắk. Năm 1981, cha cậu bị bệnh nặng, gia cảnh sa sút.
Cậu Vũ sau này tâm tình: “Tôi không bao giờ quên được cái ngày tăm tối đó. Khi bố tôi đổ bệnh nặng mà chạy vạy khắp trong dòng tộc, không làm sao có đủ 2 triệu đồng cho ông chữa bệnh”.
Những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, Đặng Lê Nguyên Vũ vừa học vừa bẻ ngô, chăm nom heo và giúp mẹ đóng gạch. Cậu phải lội bộ trên con đường đất đỏ dài 15km đến trường trong suốt chín năm, ngày nắng cũng như ngày mưa.
Những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, Đặng Lê Nguyên Vũ vừa học vừa bẻ ngô, chăm nom heo và giúp mẹ đóng gạch. Cậu phải lội bộ trên con đường đất đỏ dài 15km đến trường trong suốt chín năm, ngày nắng cũng như ngày mưa.
Năm 1990, 19 tuổi, cậu thi đậu vào trường Đại học Y khoa Tây Nguyên ở Ban Mê Thuột, mẹ cậu đã phải bán lúa và nhiều thứ khác trong nhà để cậu từ huyện miền núi Mơ-đrắc lên thành phố Ban Mê Thuột nhập học. Vừa đi học cậu vừa đi làm thêm để kiếm sống. Đang học năm thứ ba Y khoa, đột nhiên cậu bỏ học, quyết tâm gây dựng cơ nghiệp bằng cà phê – lợi thế rất lớn của vùng Ban Mê Thuột. Cậu đi Tuy Hòa, đến xin làm công cho quán Cà phê Tùng của ông Tiến “râu”, một quán bán cà phê ngon nổi tiếng của tỉnh Phú Yên. (Xin phân biệt với Cà phê Tùng ở Đà Lạt). Tuy làm công nhưng sự thực là Nguyên Vũ học nghề rang, xay cũng như pha chế cà phê của ông Tiến “râu”. Sự siêng năng, cầu thị của người thanh niên khiến ông Tiến rất hài lòng. Chẳng những tận tình chỉ bảo các bí quyết mà ông còn tiên đoán: “Cậu này ít nữa kiếm được vốn mở tiệm cà phê thì dư sức sống”. .
Năm 1996, 25 tuổi, Đặng Lê Nguyên Vũ đã dành dụm được chút vốn liếng nhỏ nhoi trong việc làm công, bèn trở về Ban Me Thuột, cùng hai người bạn thuê nhà, lập “Hãng cà phê Trung Nguyên” chuyên rang, xay và pha chế cà phê để bán bỏ mối. “Hãng” lúc ấy chỉ là một căn nhà có diện tích 12 mét vuông với chiếc máy rang cà phê thủ công cũ kỹ, đồng thời 3 người cũng mở một quán cà phê nhỏ ở Ban Mê Thuột. Quán bán cà phê ngon, dần dần có uy tín, các quán khác lấy cà phê xay của Trung Nguyên, công việc làm ăn trở thành thuận lợi.
Hàng ngày Vũ kỳ cạch đi giao cà phê cho các quán bằng xe đạp, rồi sau đó mới đổi sang chiếc xe gắn máy cũ. Còn hai người bạn, một người trông nom quán cà phê – cũng lấy tên Trung Nguyên – một người trông nom “hãng”.
Năm 1998, Đặng Lê Nguyên Vũ và hai người bạn quyết tâm xuống Sài Gòn mở quán cà phê Trung Nguyên đầu tiên. Ba “ông chủ” háo hức chỉ có duy nhất một chiếc xe máy cà tàng đã nhanh chóng… dẹp tiệm vì không cạnh tranh nổi với các quán cà phê thiết kế đẹp đẽ và lịch sự. Hai người bạn trở về Ban Mê Thuột, còn Đặng Lê Nguyên Vũ, không nản chí, chàng chuyển xuống miền Tây, thuê nhà, mở một “xưởng” chế biến cà phê. Lại thất bại, vốn liếng sạch bách, chỉ còn lại mấy dụng cụ rang và xay cà phê cổ lỗ, cũ rích.
Cái may lớn nhất trên đời của Nguyên Vũ là những lúc ở Ban Mê Thuột hoặc Sài Gòn chàng thường gặp một cô gái rất đẹp tên là Lê Hoàng Diệp Thảo, con gái của ông bà chủ một tiệm vàng rất lớn ở Ban Mê Thuột và có nhiều nhà cửa cho thuê tại Sài Gòn. Hai người yêu nhau. Với con mắt tinh đời, Diệp Thảo biết Nguyên Vũ là người có tài và có ý chí nên quyết định lấy chàng làm chồng mặc dầu chàng đang gặp lúc gian truân, hai bàn tay trắng không một đồng xu dính túi. Đám cưới rất lớn cả ở Sài Gòn lẫn Ban Mê Thuột đều do nhà gái đài thọ.
Cái may lớn nhất trên đời của Nguyên Vũ là những lúc ở Ban Mê Thuột hoặc Sài Gòn chàng thường gặp một cô gái rất đẹp tên là Lê Hoàng Diệp Thảo, con gái của ông bà chủ một tiệm vàng rất lớn ở Ban Mê Thuột và có nhiều nhà cửa cho thuê tại Sài Gòn. Hai người yêu nhau. Với con mắt tinh đời, Diệp Thảo biết Nguyên Vũ là người có tài và có ý chí nên quyết định lấy chàng làm chồng mặc dầu chàng đang gặp lúc gian truân, hai bàn tay trắng không một đồng xu dính túi. Đám cưới rất lớn cả ở Sài Gòn lẫn Ban Mê Thuột đều do nhà gái đài thọ.
Sự thành công của con người thường gồm ba điều kiện: thứ nhất là may mắn, thứ hai là tài năng, thứ ba là vốn liếng. Tài năng thì Nguyên Vũ có sẵn. Về may mắn, chàng gặp được Diệp Thảo và từ sự may mắn đó đẻ ra vốn liếng: gia đình nhà vợ sẵn sàng cung ứng cho chàng cả về nhà cửa cũng như tiền bạc để mở rộng Hãng cà phê Trung Nguyên ở Ban Mê Thuột và một quán cà phê lớn ở Sài Gòn.
Thành công nối tiếp thành công, một quán hóa thành nhiều quán. Cà phê Trung Nguyên dần dần nổi tiếng, được nhiều người xin mua thương hiệu với các điều kiện do Trung Nguyên đưa ra, và Trung Nguyên trở thành doanh nghiệp đầu tiên tại Việt Nam kinh doanh theo mô hình nhượng quyền thương hiệu giống như đại công ty Đồ ăn nhanh Mc Donald bên Mỹ. Các quán cà phê mang tên Trung Nguyên bắt đầu xuất hiện, quán nào cũng rất đông khách và một trong những điều kiện do Trung Nguyên đưa ra là phải dùng cà phê do Hãng Trung Nguyên chế biến.
Với mô hình kinh doanh này, từ năm 2000, thương hiệu Trung Nguyên và cái tên Đặng Lê Nguyên Vũ được nhiều người biết đến. Năm 2003, cà phê hòa tan (Instant coffee) G7 của Trung Nguyên chính thức có mặt trên thị trường. Năm 2005, Trung Nguyên được xem là nhà chế biến cà phê lớn nhất Việt Nam, vượt qua tất cả cà phê nhập từ nước ngoài.
Cà phê Trung Nguyên đã được Bộ Ngoại giao Việt Nam chọn làm Đại sứ ngoại giao văn hóa và làm quà tặng các nguyên thủ quốc gia. Năm 2010, sản phẩm cà phê Trung Nguyên được xuất khẩu tới hơn 60 quốc gia trên thế giới. “Ông chủ” Đặng Lê Nguyên Vũ được mệnh danh là “Ông vua cà phê Việt Nam”.
(H.5: Một tiệm cà phê Trung Nguyên)
(H.5: Một tiệm cà phê Trung Nguyên)
Đặng Lê Nguyên Vũ thường về quê nghỉ ngơi tại căn nhà trên cao nguyên với chuồng ngựa 120 con của mình. Theo giới doanh nhân phương Tây, tài sản của ông Vũ có thể lên tới 100 triệu USD.
Năm 2013, Starbucks, một thương hiệu cà phê Mỹ nổi tiếng thế giới xâm nhập Việt Nam với kiểu văn hóa “muốn uống thì phải xếp hàng” mới lạ. Ông Vũ tuyên bố Starbucks không hề làm ông lo ngại, ông đã từng thắng những đối thủ lớn hơn nhiều.
Năm 2013, Starbucks, một thương hiệu cà phê Mỹ nổi tiếng thế giới xâm nhập Việt Nam với kiểu văn hóa “muốn uống thì phải xếp hàng” mới lạ. Ông Vũ tuyên bố Starbucks không hề làm ông lo ngại, ông đã từng thắng những đối thủ lớn hơn nhiều.
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo
Trái ngược với người chồng, bà Lê Hoàng Diệp Thảo là một người rất kín tiếng cả trong hoạt động kinh doanh lẫn đời sống riêng tư. Cho đến nay, giới thạo tin vẫn chưa biết bà Thảo là ai và thân thế như thế nào. Từ trước đến nay, cứ nhắc đến thương hiệu cà phê Trung Nguyên người ta chỉ nhớ đến Đặng Lê Nguyên Vũ, một ông chủ có nhiều cá tính với một tuổi thơ lam lũ, bươn chải vươn lên thành người giàu có và nổi tiếng tầm cỡ… thế giới (!).
Trái ngược với người chồng, bà Lê Hoàng Diệp Thảo là một người rất kín tiếng cả trong hoạt động kinh doanh lẫn đời sống riêng tư. Cho đến nay, giới thạo tin vẫn chưa biết bà Thảo là ai và thân thế như thế nào. Từ trước đến nay, cứ nhắc đến thương hiệu cà phê Trung Nguyên người ta chỉ nhớ đến Đặng Lê Nguyên Vũ, một ông chủ có nhiều cá tính với một tuổi thơ lam lũ, bươn chải vươn lên thành người giàu có và nổi tiếng tầm cỡ… thế giới (!).

Sự thực không hẳn là bà Diệp Thảo không có quyền hành gì trong công ty. Nhiều nguồn tin khẳng định rằng người đứng sau và thật sự điều hành Trung Nguyên chính là bà Diệp Thảo.
Người ta chỉ biết phong thanh, gia đình bà Thảo là một tiệm vàng lớn nhất Ban Mê Thuột, sở hữu hàng loạt bất động sản tại Sài Gòn. Gia đình vợ giúp đỡ Đặng Lê Nguyên Vũ rất nhiều trong việc gây dựng sự nghiệp. Thậm chí, khi ông Vũ thất bại, chính gia đình vợ đã rót vốn giúp ông vươn lên. Có lẽ do bà Thảo kín tiếng, không thích mọi người biết về mình nên ông Vũ cũng ít khi nói về vợ.
Cuộc chiến “vương quyền” và tiền bạc
Từ cuối tháng 9/2015 đã có nhiều tin đồn này nọ về sự rạn nứt giữa hai vợ chồng ông Nguyên Vũ. Đến khoảng giữa tháng 11/2015, Tập đoàn Trung Nguyên bất ngờ thông báo ngưng cung cấp sản phẩm cà phê hòa tan G7 vì lý do máy móc. Dư luận bắt đầu nghi ngờ nguyên nhân sâu xa có thể xuất phát từ sự khúc mắc trong gia đình của cặp vợ chồng giàu có Nguyên Vũ – Diệp Thảo.
Và sự hoài nghi gần như được xác định khi gần đây, biên bản cuộc họp Hội đồng quản trị thông báo chấm dứt tư cách chủ tịch HĐQT và Tổng Giám đốc công ty Cà phê Hòa tan Trung Nguyên, đơn vị trực tiếp sản xuất cà phê hòa tan G7 của bà Thảo .

Ngay lập tức, bà Thảo có văn bản gửi khách hàng và các nhân viên, khẳng định rằng văn thư ban hành gần đây của ông Đặng Lê Nguyên Vũ không chỉ khiến dư luận hiểu sai bản chất vụ việc mà còn bộc lộ dấu hiệu vi phạm pháp luật. Vì vậy, bà tuyên bố bác bỏ tất cả các văn bản này.
Bà Thảo cho biết: “Các cuộc họp HĐQT liên quan đến nội dung thông qua việc miễn nhiệm chức vụ chủ tịch HĐQT và chức vụ Tổng Giám đốc Công ty Cà phê hòa tan Trung Nguyên của tôi không đảm bảo tính pháp lý và không phù hợp với diễn biến thực tế trong quá trình đang giải quyết việc ly hôn giữa cá nhân tôi và ông Đặng Lê Nguyên Vũ”.
Theo bà Thảo, HĐQT Công ty Cà phê hòa tan Trung Nguyên có 3 thành viên: gồm bà, ông Vũ và đại diện tập đoàn Trung Nguyên. Tuy nhiên, trong các lần họp HĐQT, chỉ có một mình ông Vũ dự họp và tự cá nhân ông ra quyết định cũng như kết luận các nội dung của cuộc họp, như vậy là sai nguyên tắc.
Bà cũng cho biết, trong thời điểm hiện tại, bà và ông Vũ đang tiến hành thủ tục ly hôn, do đó bà đã gửi đơn tới Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bình Dương, đề nghị ngăn chặn mọi thay đổi nội dung đăng ký doanh nghiệp cũng như thay đổi các chức danh quản lý đối với công ty Cà phê hòa tan Trung Nguyên để chờ kết quả giải quyết ly hôn của tòa án.
Bà cũng cho biết, trong thời điểm hiện tại, bà và ông Vũ đang tiến hành thủ tục ly hôn, do đó bà đã gửi đơn tới Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bình Dương, đề nghị ngăn chặn mọi thay đổi nội dung đăng ký doanh nghiệp cũng như thay đổi các chức danh quản lý đối với công ty Cà phê hòa tan Trung Nguyên để chờ kết quả giải quyết ly hôn của tòa án.
“Do vậy, hiện tại Sở này vẫn chưa thay đổi nội dung giấy đăng ký kinh doanh của công ty”, bà Thảo khẳng định hiện tại bà vẫn kiêm 3 chức vụ: Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc và là người đại diện pháp luật duy nhất của công ty.
Mãi đến lúc có văn bản của bà Thảo gửi các khách hàng dư luận mới biết về cuộc ly hôn giữa ông Vũ và bà Thảo.
Việc phân chia tài sản hơn 2.000 tỷ đồng của vợ chồng bà không có gì là rắc rối, bởi vì ông kết hôn với bà từ lúc còn hàn vi, theo pháp luật tại Việt Nam, tất cả các tài sản hay tiền bạc trong nhà ngân hàng, dù đứng tên ông chăng nữa cũng đều phải chia đôi. Việc đó dễ rồi nhưng còn 4 đưa con, 2 trai 2 gái đẹp như thiên thần thì “chia“ thế nào, ai theo mẹ, ai theo cha?
Việc phân chia tài sản hơn 2.000 tỷ đồng của vợ chồng bà không có gì là rắc rối, bởi vì ông kết hôn với bà từ lúc còn hàn vi, theo pháp luật tại Việt Nam, tất cả các tài sản hay tiền bạc trong nhà ngân hàng, dù đứng tên ông chăng nữa cũng đều phải chia đôi. Việc đó dễ rồi nhưng còn 4 đưa con, 2 trai 2 gái đẹp như thiên thần thì “chia“ thế nào, ai theo mẹ, ai theo cha?
Than ôi, đàn bà Việt Nam vốn có thói quen nhường nhịn chồng. Nhất là đối với người chồng đã tạo nên sụ nghiệp, có trong tay hàng tỷ thì họ lại càng nể. Dù chồng có tính hơi bay bướm, thỉnh thoảng ra ngoài “ăn phở”, “ăn bánh trả tiền”, họ vẫn có thể tha thứ được. Nhưng nếu chồng vợ nọ con kia thì không, dù chồng có hàng ngàn tỷ họ cũng bất cần, vẫn cứ ly dị như thường
.
Không ai biết rõ nguyên nhân chính thức trong việc ly hôn của vợ chồng ồng Đặng Lê Nguyên Vũ, nhưng bà Diệp Thảo là người kín đáo, đáng kính đáng trọng và yêu thương chồng rất mực từ khi ông còn tay trắng, vậy thì cái gì đã làm cho hạnh phúc của gia đình bà tan vỡ? Chẳng qua chỉ là cái tật lúc quá giàu sang thì quên người đầu gối tay ấp với mình mà thôi.
.
Không ai biết rõ nguyên nhân chính thức trong việc ly hôn của vợ chồng ồng Đặng Lê Nguyên Vũ, nhưng bà Diệp Thảo là người kín đáo, đáng kính đáng trọng và yêu thương chồng rất mực từ khi ông còn tay trắng, vậy thì cái gì đã làm cho hạnh phúc của gia đình bà tan vỡ? Chẳng qua chỉ là cái tật lúc quá giàu sang thì quên người đầu gối tay ấp với mình mà thôi.
Đoàn Dự
TÌNH CUỐI !!! Truyện ngắn hay, dí-dỏm! Đáng đọc!!!
Friday, 2 September 2016 10:04 AM
Truyện ngắn hay, dí-dỏm! Đáng đọc!!!TÌNH CUỐI !!!Ngày xưa (đầu thập niên 60) Ông Bình-Nguyên-Lộc có viết một cuốn truyện "Mối tình cuối cùng!" với câu nói trong bài tựa: "Người ta nói mối tình đầu là đẹp nhất! Nhưng theo tôi(BNL) mối tình cuối cùng mới là đẹp nhất!!!". Đây là lần thư hai tôi đọc được một bài nói về một mốt tình cuối cùng rất đẹp! Khó ai có được, vì nhiều người đã có "Tình đầu là tình cuối, người ơi" rồi!!!Tôi viết truyện này vào ngày sinh nhật thứ 72(Đúng 6 vòng của 12 con giáp). Sở dĩ tôi gọi là tình cuối! Vì tôi biết sau khi người yêu tôi chết, tôi sẽ không thể (còn) yêu ai hoặc được ai yêu nữa!!!
Thường, người ta hay viết truyện về những mối tình đầu! Vì mối tình đầu là mối tình khó quên nhất!!! Đúng vậy! Ở vào tuổi mới lớn, khi con tim lần đầu biết rung động vì một ánh mắt, một nụ cười, môt tà áo… Làm sao chúng ta có thể quên được những ngày tháng mộng mơ với một người đẹp???
Cái thuở ban đầu lưu-luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên!!!(Thế-Lữ)
Nhưng, tôi là cái thằng thích (nói nôm-na) trật đường rầy! Không thích giống ai, nên mới (ti-toe)viết về mối tình cuối!!!
Đó là mối tình của tôi với Thúy-Hằng, bắt đầu cách đây hơn 15 năm. Thúy-Hằng thua tôi 7 tuổi, tôi ly-dị vợ, nàng rẽ gánh chia tay chồng! Người đời thường gọi những mối tình như thế là... "Rổ rá cặp lại"!
Mà đúng thiệt! Tôi với nàng là hai cuộc đời bị bể, bể tanh banh, bể tan tành thành nhiều mảnh vụn! Cố gắng lắm, cố gắng mệt nghỉ, cố gắng tối đa mới ráp lại được với nhau thành một cặp!!! Không gọi là rổ rá cặp lai thì gọi bằng cái chi nữa cha (nội)?
Sở dĩ tôi viết là cố gắng lắm, cố gắng tối đa, mệt nghỉ! Vì cuôc tình của chúng tôi ban đầu cũng không suông-sẻ gì cho cam!!!
Tôi ly-dị vợ thì xong rồi! Trước khi gặp lại Thúy-Hằng thì tôi cũng có (lai-rai) vài mối tình với những người đàn bà (hoặc) chồng chết,(hoặc) ly-dị! Những mối tình đó đã đưa đẩy tôi lang thang qua nhiều tiểu bang của Mỹ-Quốc!!!
Thúy-Hằng ngược lại, sau khi chia tay với chồng thì có người yêu cũ tìm đến!
Người yêu cũ của nàng vốn là một anh Tàu lai tên Triết, có giấy tờ chứng minh (gốc Tầu) đàng hoàng! Nhờ có giấy tờ, nên anh ta được nhà nước cộng sản Việt-Nam "ưu-ái" cho về nước sau khi chiến tranh Trung-Việt ở biên giới phía Bắc nổ ra!!! Dùng chữ "Cho Về Nước" là chính quyền cộng sản Việt-Nam hí lộng ngôn từ, chứng tỏ tính ưu việt của đảng ta thôi! Thật ra đây là âm mưu nhằm ăn cướp tài sản, nhà cửa, tiền bạc… của người Tàu và tống xuất họ ra khỏi Việt-Nam một cách hợp lý, hợp tình và (cũng) hợp pháp luôn, đi đâu thì đi!!!
Để được "ưu-ái" Triết phải đóng đủ 12 lượng vàng, – loại vàng Kim-Thành 24 cara, ngôn ngữ bình dân gọi là "cây"! Mặc dù nó chỉ có hình chữ nhật 4×8 cm, mỏng tanh, nặng chừng 37,5 gram, – trước khi bước chân lên những con thuyền nhỏ, mong manh, nhét người chật cứng như cá hộp Sạc-Đin-Nờ, được đẩy ra khỏi hải phân Việt-Nam rồi… muốn trôi đi đâu thì đi, nhà nước cộng sản VN hổng chịu trách nhiệm (à nghen!).
Nhờ hai gia đình ở gần nhau trong Chợ-Lón, Thúy- Hằng và Triết quen biết nhau từ lúc còn nhỏ, từ khi…'Xưa đôi ta bé ta ngu, ta đem dây thung ta quấn con cu…, con cu sưng to ta khóc hu-hu…' Triết hơn Thúy-Hằng 4 tuổi!
Cuối năm 1978, khi nghe phong thanh chương trình vượt biên bán chính thức của người Tàu do Triết tiết lộ, gia đình Thúy-Hằng tìm cách "gửi-gấm" nàng theo Triết!
Trong thời gian chuẩn bị, Triết tìm được đường dây làm giấy tờ giả cho Thúy-Hằng. Trong lúc chờ đợi, nàng cũng nhờ Triết dạy cấp tốc một số tiếng Tàu cần thiết để lúc ra đi có bị hạch hỏi cũng dễ dàng lọt thoát phần nào!
Triết nhà giàu, khá bảnh trai, ăn nói nhỏ nhẹ! Thấy nhà Triết có piano, sau những giờ học tiếng Tàu, Hằng thường chơi piano cho Triết nghe! Nhờ học đàn piano từ lúc 5 tuổi đến khi Cộng-Sản chiếm miền Nam, nên Thúy-Hằng đánh đàn piano, tài nghệ dù chưa đạt được (đỉnh cao chói-lọi) như Đặng-Thái-Sơn! Nhưng nghe cũng lọt lỗ nhĩ và nếu gặp may (không chừng) có thể trình diễn ở Carnegie Hall, New York City!!!
Nhưng rồi cuộc gửi gấm Thúy-Hằng không thành, vì chờ đợi lâu quá! Gia đình Thúy-Hằng bèn quyết định tự đóng ghe, mua bến, lo lót công-an, và đi thoát trước khi Triết ra đi!!! Mối tình hai người tan vỡ, vì không còn tin tức, liên lạc được với nhau! Đó là chuyện "Khi xưa đôi tabé…"!!!
Trở lại chuyện này, hai cái rổ rá rách teng-beng Triết, Thúy-Hằng cặp lại, không khớp với nhau! Nên bị bung ra chỉ sau một thời gian ngắn chưa tới 2 tháng!!!
Theo lời một người quen (dĩ nhiên là quen, lạ làm sao biết?) của Thúy-Hằng kể lại, Triết biết Thúy-Hằng sau khi chia tay với chồng có được một món tiền, đâu khoảng hơn 100.000 Du-Ét Đi, nhờ bán căn nhà hai vợ chồng mua 15 năm trước, cưa đôi, nên rù-quyến Thúy- Hằng về VN làm ăn, buôn bán chi đó!
Chắc vì sợ rủi ro, bất trắc, mất tiền, hơn nữa qua đọc báo, biết được những vụ người "Việt gốc Ngu" ở hải- ngoại đem tiền về Việt-Nam làm ăn như vua chả giò Trịnh-Vĩnh-Bình hoặc Trần-Trường bỏ về VN làm ăn sau khi 'chơi bạo lấy tiếng ngu', treo hình lão già dịch Hồ-Lưu-Manh(Hồ-Chí-Minh) trong tiệm cho thuê Video bị khoảng 50.000 người Việt ở O-Ren-Giờ-Cao-Ti biểu tình chống đối! Nên Thúy-Hằng từ chối kế hoạch làm giàu do Triết vẽ ra! Thế là Triết bất mãn, không mặn mà chuyện cặp lại rổ với nàng nữa!!! Thúy-Hằng buồn bã, vì vừa đá vỏ dưa văng xa hơn 300 thước thì lại đạp (nhằm) vỏ dừa!!!
Đúng vào lúc đó thì tôi gặp lại Thúy-Hằng trong một bữa ăn tối ở nhà một người bạn. Trước đây, tôi và nàng chỉ quen biết nhau nhưng ít khi liên lạc với nhau, vì không thân và ở cách xa nhau!
Sau bữa ăn tối định mệnh (đã an-bài) đó, tôi và nàng liên lạc gọi phôn, chát trên sờ-kai-pê càng ngày càng lâu, thường xuyên hơn. Nàng coi tôi như một cái thùng Rì-sai-cồ, có nơi (đổ rác)kể lể những chuyện đau buồn, khổ sở, không hạnh phúc... với người chồng cũ!
Tôi hiểu tâm trạng Thúy-Hằng nên an ủi nàng, rồi chẳng hiểu ma đưa lối, quỉ dẫn đường, tôi yêu nàng lúc nào không hay! Sau hơn 4 tháng tâm sự(loài cua biển) chán chê, chúng tôi hẹn gặp nhau đi ăn tối (lại ăn tối) rồi đi coi phim, tức là là đi coi hát bóng!
Bữa đó nhằm tối chủ nhật, ăn xong tụi tôi vào rạp AMC ở Eastridge, San Hố-Dề. Chắc nhằm ngày lành, tháng tốt nên rạp vắng vẻ, có đâu chừng 7-8 cặp ngồi rải rác! Tụi tôi chọn hàng ghế trên cùng, không có ai. Ở hàng ghế đó ta có thể thấy địch mà địch sẽ không thấy ta!!! (nếu không quay đầu lại).
Hai đứa tôi ngồi sát bên nhau! Chẳng hiểu có phải do 2 ly bồ đào tửu (Red Wine) uống trong bữa ăn với nàng hay do mùi nước bông thơm ngọt như đường mía lau của Thúy-Hằng mà khi đèn vừa tắt chừng 10 phút, màn ảnh còn đang chiếu quảng cáo, tôi bạo dạn choàng tay qua ôm vai nàng, ghé sát tai nàng thì thầm:
- Anh thích mùi nước bông em dùng ghê!.
Thúy-Hằng chẳng những không phản đối mà còn quay mặt qua phía tôi cười nhẹ:
- Vậy mai mốt đi với anh, em sẽ xài loại này! Mèng ơi! Nghe câu nói ngọt như đường cát, mát như đường phèn của nàng mà tôi sướng đến run rẩy cả người! Hai khuôn mặt kề sát nhau khiến tôi cầm lòng không đặng, thế là chúng tôi mi nhau!!!
Sau bữa đi coi phinh mùi mẫn đó, Thúy-Hằng đề nghị tôi dọn về ở chung với nàng để… chia tiền nhà, tiền điện nước, tiền rác… Tôi xin nàng một tuần lễ để… "động-não" suy tính hơn thiệt!!!
Sau mấy ngày suy nghĩ đến mất ngủ (đêm năm canh chỉ ngủ có canh đầu, bốn canh sau buồn rầu nên ngủ quên!), tôi đồng ý dọn về ở chung với nàng! Sở dĩ tôi nói suy nghĩ vì (bản-tính) tôi là một thằng thích tự do, phải so sánh cái được(lợi), cái mất (hại) khi ở chung với nhau! Cuối cùng, thấy cái được nhỉnh hơn cái mất chút đỉnh nên tôi Ô-kê Sa-Lem!!!
Nhưng cuộc đời không hề đơn giản như đang giỡn, mà vô cùng phức tạp, rắc rối, rắc rối to, rắc rối lớn là khác! Nói rắc rối và phức tạp, vì chưa ở chung thì không thấy! Ở chung rồi, thì mới có những cái pra-bờ-lầm mà cho dù là có tài tiên đoán như Khổng-Minh, có tái thế cũng không có cách chi thấy trước đặng!!!
Như vừa nói ở trên, tôi là thằng thích tự do! Bởi thích tự do nên khi sống mình ên, tôi không sắm sửa nhiều đồ đạc làm chi, tôi lại luôn có phương châm sống, học được sau hơn 6 năm sống dưới chế độ Cộng-Sản Việt-Nam: - "Tăng thu, giảm chi! Tích-cực cầm nhầm!!!".
Bởi vậy, bữa sáng tôi dọn đồ đạc về ở với Thúy-Hằng, nàng đã ngạc nhiên tột cùng khi tôi đến bấm chuông cửa nhà, chỉ xách theo có một cái va-li. Nàng nhìn tôi, ngơ ngác!
- Anh không có đồ đạc gì sao?
Tôi chỉ cái va-li:
- Đây nè! Em không thấy sao?
Thúy-Hằng ngập ngừng:
- Ý em nói là… bàn ghế, đồ trang-trí… “nội-thất“…giường, tủ, sách, báo…
Tôi lắc đầu:
- Không! Anh hay di chuyển đổi chổ ở, nên không sắm gì cả! Còn đồ "nội-thất" toàn của chủ nhà cho thuê!!!
Đến đây cần phải nói rõ thêm. Thời gian đó tôi đang "se phòng" chủ nhà có giao hẹn không được dẫn bạn gái về nên tôi chưa bao giờ hẹn nàng chỗ mình ở! Chúng tôi chỉ hẹn hò, gặp gỡ nhau ở nhà nàng. Sau khi ly-dị, Thúy-Hắng thuê được một áp-pạc-tơ-măng 2 phòng ngủ khang trang ở khu Willow Glen với giá (tình- cảm) khá rẻ, chỉ bằng nửa giá thị trường, của người chị là Bờ-rốc-cờ, có nhiều apartment cho thuê!
Thúy-Hằng có vẻ suy nghĩ nhưng không nói gì thêm, lẳng lặng dẫn tôi lên phòng ngủ, xếp quần áo của tôi trong cái va li vào chung tủ của nàng!
Buổi chiều hôm đó, ăn cơm xong, Thúy-Hằng rủ tôi ra quán cà phê Gót Hồng ở đường Tully uống nước, tâm sự! Gọi là tâm sư cho văn vẻ chứ thật ra tôi biết ý nàng muốn nói đến chuyện…"Tiền là tiền nhiều khi không …mà có, tiền là tiền nhiều lúc có… như không…" Đúng như tôi đoán, sau khi "xử-lý, dứt-điểm!" một ly sâm bổ lượng Thúy-Hằng nói:- Anh về ở với em, mỗi tháng anh nên phụ em(chút đỉnh) chuyện tài chính! Tôi mỉm cười, không biết cái chút đỉnh của nàng định nói là bao nhiêu?- Đương nhiên rồi! Trước đây anh "se phòng"bao nhiêu thì bây giờ anh đưa em bấy nhiêu, cộng thêm tiền chơ nữa!!!
Thúy-Hằng cầm tay tôi:- Tiền chợ anh không cần đưa! Anh đi làm trễ, em nhờ anh đưa con gái em đến trường, thay vì thuê người chở cũng tốn kém. Anh giữ tiền đó đổ xăng, đưa đón con gái em đi học! Mọi chi tiêu khác như đi coi phim, ăn nhà hàng, du lịch… mình chai hia! Thúy-Hằng tính toán quá ư hơp lý, hợp tình, hợp đạo nghĩa (góp gạo thổi cơm chung). Tôi đồng ý cái rụp!!!
Vấn đề gai góc nhất đã được đôi bên "chủ-động" thỏa thuận êm đẹp, thoải mái, thân thiện, thắm đượm tình đồng-chí, đồng-sàng! Tuy nhiên chỉ ít ngày sau, vài sự cố "nổi cộm" khác mới bị"phát-hiện" mà phải động não cực mới "phát-kiến" giải quyết được vấn đề! Cái sự cố "nổi cộm"đầu tiên là do tôi "sở-hữu" một tật ngáy, ít người có! Thật ra công tâm mà nói, tôi ngáy không lớn lắm, chỉ như là… gọi đò sang sông thôi! Thời gian đầu còn vui vì lửa mới bén, củi, rơm còn đang cháy đỏ… kêu lách tách, Thúy-Hằng không nghe tôi ngáy, nhưng chỉ ít lâu sau nàng trở nên mất ngủ vì tiếng ngáy của tôi!!! Nhiều đêm khoảng 2-3 giờ sáng, bị đánh thức bởi tiếng gọi đò của tôi, không ngủ lại được, nàng đành ôm mền gối ra sa lông ngủ, tôi không biết. Sáng nàng dậy trước, đi làm trước nên tôi không "phát-hiện" được vấn đề!!!
Cho đến một hôm, có lẽ "bức-xúc" quá chịu không nổi, Thúy-Hằng đem chuyện ngáy của tôi ra đấu tố, bắt tôi phải đấu tranh tư tưởng với thế lực phản động chủ tâm phá hoại giấc ngủ (hòa-bình) của nàng! Sau khi trình bày, lật tới, lật lui, lật xuôi, lật ngược…, dùng ánh sáng Mác-Lê soi rọi vào tất cả các vùng kín, vùng sâu, vùng xa của vấn đề, tôi thành khẩn nhận khuyết điểm! Tôi cam kết sẽ không phá rối giấc ngủ của Thúy-Hằng bằng cách… sẽ ra ngủ riêng ở sa lông trừ khi… nàng cho vời!!!
Vấn đề thứ hai là chuyện đưa đón con gái của Thúy-Hằng đi học. Con bé tên Mimi, 15 tuổi, xinh đẹp, thông minh, học giỏi; nhưng có tật ngủ dậy trễ! Thường 8:15g sáng vào học, từ nhà đến trường mất khoảng 15-20 phút, nếu không bị"ùn-tắc" giao thông! Tôi thường chở nó ra khỏi nhà vào lúc 7:45g. Thúy-Hằng dặn đánh thức con bé vào lúc 7:15, cho nó 30 phút sửa soạn vệ sinh cá nhân, làm thức ăn sáng mang theo! Mấy ngày đầu Mimi còn, đúng giờ! Nhưng không hiểu sao chỉ được chừng hơn tuần lễ con bé trở chứng, gọi dậy lúc 7:15g thì phải 20 phút sau nó mới ra khỏi phòng!!! Thành ra bữa nào tới trường, nó cũng vội vã; để rồi quên mang thức ăn sáng theo!!!
Tôi không phải Bố nó nên không biết giải quyết làm sao? Đem chuyện nói với Thúy-Hằng, nàng nói tôi làm sẵn thức ăn sáng cho nó. Khổ một điều là buổi tối hỏi nó ăn gì để tôi biết mà chuẩn bị, nhưng nhiều lúc tôi cũng quên, nên nhiều khi tôi cứ làm bánh mì kẹp thịt, chả lụa… theo ý mình!
Cho đến môt hôm tôi được nghỉ làm, đi đón Mimi, về đến nhà nó quăng cái backpack lên ghế salon rồi đi vào phòng riêng. Tôi ngồi xuống bên cạnh, chợt ngửi thấy mùi thum thủm, chua chua…, nhìn quanh không thấy gì lạ tôi bèn ghé mũi vào cái cặp đeo lưng của Mimi mới "phát-hiện" cái mùi khó ngửi phát ra từ đó!
Tôi gọi Mimi ra, nói nó mở ra để xem cái gì bên trong mà bốc mùi như vậy? Hóa ra đó là mấy phần ăn sáng mà nó không ăn nhưng không vứt đi, để lâu quá, lại có cà rốt ngâm dấm nên bốc mùi dữ-dội!!!
Làm sạch, khử mùi cái backpack cho Mimi xong, tôi nói với nó là sẽ không làm thức ăn sáng cho nó nữa, con bé đồng ý!
Cái "nổi cộm" thứ ba cũng ác liệt không kém, nhưng không nằm nơi tôi mà ở Thúy-Hằng, đó là"bệnh hay quên"! Bệnh hay quên của Thúy-Hằng không dính dáng gì đến bệnh Đề-men-ti-a hay An-dờ-hai-mơ hết! Bởi nàng chỉ quên những lúc… cần nhớ nhất như… trả tiền khi đi chợ, sóp-ping, biu điện-thoại…
Tiền nhà, điện nước (cũng may) nàng để cho nhà băng chạc thẳng vào ờ-cao, nên tôi không thắc mắc chi cho lắm! Cái nổi cộm này làm cho tôi khá nhức đầu, mỗi lần đi chợ mua thức ăn, đẩy xe ra tính tiền, khi vừa đến lúc trả tiền là thế nào nàng cũng nói quên một hai thứ để chạy vào trong lấy! Không thể chờ được, nên tôi đành phải móc thẻ nhà băng ra cà! Lúc trở ra, thấy tôi đã đẩy xe ra ngoài, Thúy-Hằng cười hồn nhiên:- Ủa? Anh trả tiền rồi hả? Lát về nhà em đưa lại!Nhưng cái "lát về" đó chưa bao giờ xẩy ra! Nghĩ tiền chợ không bao nhiêu, nhiều lắm chừng 300 Du Ét Đi mỗi tháng nên tôi cũng (ráng nhịn)không kêu ca gì, coi như… cúng (cô-hồn) rằm tháng bẩy thôi1 Hơn nữa, thỉnh thoảng Thúy-Hằng cũng dành trả tiền tụi tôi đi coi phim, ăn kem, ăn nhà hàng hay đi chơi xa mà không đòi chai hia!!!
Tôi cứ để như thế hơn 2 năm, 7 tháng không nói gì! Cho đến một ngày kia thấy Thúy-Hằng làm quá, chịu hết nổi tôi đành phải đem chuyện "lát về" ra nói. Thúy- Hằng tròn mắt:- Ủa? Em cứ tưởng có trả anh lại rồi chứ!Nhìn cặp mắt bồ câu, con đậu con bay, ngây thơ vô (số) tội của Thúy-Hằng, tôi cười:- Em mới 50 tuổi, chứ có phải 80 đâu mà dễ tưởng vậy?
Thúy-Hằng không nói gì, yên lặng nhìn tôi cả phút đồng hồ rồi bất chợt đứng lên, vào trong phòng ngủ lấy ra một cái hộp hình chữ nhật cỡ khoảng 3 bao thuốc 555 gói giấy vàng, cột nơ thật đẹp và một cái bao thơ lớn, dầy cộm, màu vàng, loại dùng để gửi những bưu kiện nhỏ, đặt xuống trước mặt tôi. Thấy tôi đưa mắt dò hỏi, Thúy-Hằng mỉm cười, trút trong bao thơ ra mấy xấp biu đi chợ, mua hàng được bấm dính với nhau bằng Tắc-cơ. Tôi ngạc nhiên nhìn:- Biu gì vậy?- Biu anh trả tiền chơ, điện thoại, sóp-ping… chứ biu gì? Em giữ lại hết ở đây, cộng lại, tất cả gần 4 ngàn đô la! Em dùng số tiền đó, mua cho anh cái đồng hồ Omega Speedmaster Professional Moonwatch làm quà sinh nhật cho anh ngày mai. Anh có thể mở ra coi bây giờ!!!
Tôi cảm động nhìn Thúy-Hằng ngẩn ngơ, không biết nói gì! Hóa ra nàng cố ý không trả lại tiền chợ cho tôi cũng có mục đích!!!
Từ ngày về chung sống với nhau, thông thường tới sinh nhật của nàng hay tôi, chúng tôi rất ít khi tổ chức, chỉ rủ vài người bạn đi ăn tối cho vui tại một nhà hàng nào đó, cũng không nói trước lý do, sợ họ mua quà tặng thì lại phiền! Chúng tôi chỉ tặng nhau những món quà như sợi dây chuyền nhỏ, cái vòng cẩm thạch, cái cà vạt, chiếc áo pull-over…, những món quà chưa bao giờ có giá trị tới 100 Du-Ét Đi!!!
Hai đứa tôi ngồi yên lặng nhìn nhau đến mấy phút, tôi nắm tay nàng kéo qua ngồi cạnh rồi mới mở chiếc hộp ra! Cầm chiếc đồng hồ luxury đẹp và sang đeo vào tay, thật vừa vặn, vừa như hai cái rổ rách được cặp lại thật khít khao như rổ mới!!!
Tụi tôi ở với nhau tới giờ đã được 15 năm. Con gái nàng đã ra trường, đi làm ở riêng, tụi tôi mỗi đứa một phòng! tối ngủ đóng cửa nên tôi có ngáy cỡ nào Thúy- Hằng cũng chẳng nghe!!!
Tụi tôi đã dùng chung Ờ-Cao, in-côm hai đứa đổ chung vào một mối, không còn so đo, thắc mắc chia hai, hay chai hia nữa! Bởi tôi và nàng đều nhận thấy tiền bạc lúc về già cũng chẳng còn ý nghĩa gì nhiều, không có đủ để sống thì cũng khổ! Nhưng tình cảm quan trọng hơn nhiều!!!
Tuổi già, người ta cần sự thương yêu, chăm sóc cho nhau đến khi xuôi sáu tấm nhiều hơn là tiền bạc, nếu không thiếu thốn thì đừng quan tâm đến nó, cũng đừng nghĩ đến chuyện để dành cho con cái. Chúng nó có đời sống riêng và cũng không cần đến tiền bạc của Cha Mẹ để lại.
Do đó. tôi mới gọi mối tình của tôi và Thúy-Hằng là tình cuối! Nếu một trong hai người ra đi trước, người còn lại chắc cũng khó mà kiếm được cái rổ nào có thể cặp lại với mình! Bởi vì nó đã tả-tơi quá cỡ thợ mộc rồi, khó lòng mà cặp lại được!!!Tác-giả bài viết: Thạch-Đạt-Lang
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
